Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi được viết bởi tác giả Manuel J Smith, bàn về chủ đề Tâm lý – Kỹ năng sống. Hãy cùng đọc hết quyển sách này bằng cách tải file.PDF free nhé!.

Quyển sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi được nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Lao Động phát hành
2019 .

Bạn đang xem: Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi.PDF

✅ Tác giả ✅ Manuel J Smith
✅ Nhà xuất bản ✅ Nhà Xuất Bản Lao Động
✅ Thời gian xuất bản
2019
✅ Số trang
528
✅ Loại bìa ✅ Bìa Mềm
✅ Trọng lượng
600 gram
✅ Biên Soạn
Bảo Ngọc

Download ebook Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi.PDF

Tải sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi.PDF ngay tại đây

TẢI SÁCH PDF NGAY

Tóm Tắt Nội Dung Quyển Sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi

Hình ảnh bìa sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi

image

image

image

Đang cập nhật…

Nội dung sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi

Lí thuyết và những kĩ năng ngôn từ của liệu pháp tâm lí về sự quyết đoán có hệ thống được phát triển trực tiếp từ trải nghiệm với những người bình thường, trong cố gắng dạy họ một điều gì đó về cách ứng phó hiệu quả với những xung đột mà tất cả chúng ta đều gặp phải khi sống cùng những người khác. Động lực ban đầu của tôi đối với việc phát triển một cách tiếp cận có hệ thống dành cho việc học cách ứng phó quyết đoán bắt đầu vào mùa hè và mùa thu năm 1969, khi tôi đảm nhận vị trí Nhân viên Đánh giá Hiện trạng của trung tâm Đào tạo và Phát triển Peace Corps1, tọa lạc trên những ngọn đồi gần Escondido, California.
Trong thời gian này, tôi kinh hoàng nhận ra rằng những phương pháp cổ điển – hay còn được biết đến với cái tên hoa mĩ là “bộ công cụ cần thiết” – của những nhà tâm lí học lâm sàng (hay của bất kì những phương pháp điều trị nào khác) đều tương đối hạn chế khi xét đến khía cạnh đào tạo. Can thiệp khủng hoảng, tư vấn cá nhân, điều trị tâm lí cũng như những quy trình nhóm bao gồm đào tạo tính nhạy cảm, hay phương pháp tăng cường sự gặp gỡ thông qua các nhóm, đều chẳng hỗ trợ được gì nhiều cho những học viên tương đối bình thường của Peace Corps trong việc ứng phó với những vấn đề tương tác thường nhật của con người. Chính là những vấn đề mà phần lớn những tình nguyện viên, là những cựu chiến binh, gặp phải tại nơi đất khách quê người, nơi họ đóng quân. Sự thất bại của chúng tôi trong việc giúp đỡ những con người đầy nhiệt huyết này trở nên rõ ràng sau 12 tuần đào tạo và tư vấn chuyên sâu. Đó là khi, lần đầu họ thử thực hiện bài giới thiệu sản phẩm máy phun thuốc trừ sâu cầm tay. Trên một cánh đồng bụi bặm, một nhóm những tiến sĩ, nhà tâm lí học, những giảng viên ngôn ngữ cộng thêm một bác sĩ tâm thần học, ngồi xổm và đóng vai một nhóm nông dân ở một vùng hẻo lánh thuộc Mĩ Latinh, còn những tình nguyên viên – cựu chiến binh thì đội mũ rơm, mặc quần đùi, có người đi dép xăng đan, giày cao cổ, giày tennis hoặc chân trần. Khi những học viên bắt đầu bài tập, những người nông dân giả hiệu tỏ ra không mấy quan tâm đến máy phun thuốc trừ sâu, mà chỉ chú ý đến những kẻ lạ mặt đang đặt chân lên cánh đồng của làng họ. Những học viên thể hiện kiến thức nhất định về nghề nông, về cách kiểm soát sâu bệnh, cách tưới tiêu hay bón phân, nhưng chẳng một ai đưa ra được một câu trả lời đáng tin cậy cho những câu hỏi mà những người họ muốn giúp đỡ sẽ đưa ra trước tiên: “Ai đã cử các anh đến đây để bán cho chúng tôi cái máy này? Sao các anh lại muốn chúng tôi sử dụng chúng? Sao các anh phải đi từ Mĩ đến tận đây để nói với chúng tôi điều này? Các anh được lợi ích gì từ việc này? Sao các anh lại đến làng chúng tôi đầu tiên? Sao chúng tôi lại phải có những vụ mùa tốt hơn?”, vv… Mỗi khi những học viên cố gắng, trong vô vọng, nói về máy phun thuốc trừ sâu, thì những người đóng vai nông dân kia lại tiếp tục đưa ra những câu hỏi về lí do những học viên này tới đây. Không một học viên nào, theo tôi nhớ, có thể phản hồi một cách quyết đoán, đại loại như: “Quien sabe… Ai có thể trả lời được hết những câu hỏi của mọi người? Không phải tôi. Tôi chỉ biết rằng mình muốn đến làng của các bác, để gặp các bác và chỉ cho các bác thấy cách chiếc máy này có thể giúp các bác làm ra nhiều nông sản hơn. Nếu các bác muốn có thêm nông sản, có lẽ tôi có thể giúp được các bác.” Thiếu đi thái độ không phòng vệ và phản ứng bằng ngôn từ quyết đoán trong tình huống không có khả năng phòng vệ khi bị chất vấn về những động cơ đáng ngờ, phần lớn học viên có một trải nghiệm đáng xấu hổ và không thể nào quên.
Chúng tôi đã dạy họ cách dùng từ phù hợp, về văn hóa và kĩ thuật chuyên môn nhưng hoàn toàn không chuẩn bị cho họ phương pháp ứng phó một cách quyết đoán và tự tin trước những xét đoán mang tính phê bình của đám đông về động cơ, mong muốn, điểm yếu và thậm chí là cả điểm mạnh – nói tóm lại, là những xét đoán về con người họ. Chúng tôi không dạy họ cách đối phó với những tình huống khi họ muốn nói về nghề nông, còn những người nông dân giả hiệu kia (cũng như bất kì người nông dân thực thụ nào) chỉ muốn nói về bản thân những học viên đó. Tất cả chúng tôi đều có những ý tưởng mơ hồ về tình huống ấy, nhưng chẳng có ai trong số chúng tôi giúp được gì nhiều. Chúng tôi không dạy học viên cách khẳng định bản thân họ mà không cần biện hộ, hay đưa ra lí do cho những gì họ làm hoặc muốn làm. 

Mua sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi ở đâu

Bạn có thể mua sách Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi tại đây với giá

88.000 đ
(Cập nhật ngày 27/11/2022 )

Tải sách với các định dạng khác:

Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi.PDF

Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi MOBI

Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi Manuel J Smith ebook

Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi EPUB

Khi Nói Không, Tôi Thấy Tội Lỗi full

Tìm hiểu thêm
Tâm lý – Kỹ năng sống
Manuel J. Smith
nhà xuất bản lao động

2019

528

bìa mềm

600

đá quý

Lý thuyết và kỹ năng ngôn ngữ của Liệu pháp Tâm lý Tự tin Hệ thống được phát triển trực tiếp từ kinh nghiệm của những người bình thường và được thiết kế để dạy họ cách đối phó hiệu quả với những xung đột mà chúng ta phải đối mặt trong cuộc sống với những người khác. Động lực ban đầu của tôi để phát triển một phương pháp tiếp cận có hệ thống để học sự tự tin bắt đầu vào mùa hè và mùa thu năm 1969, khi tôi là giám định viên cấp tiểu bang tại Trung tâm Đào tạo và Phát triển Peace Corps1 ở vùng đồi gần Escondido, California.

Trong thời gian này, tôi kinh hoàng khi phát hiện ra rằng cách tiếp cận cổ điển của nhà tâm lý học lâm sàng (hoặc bất kỳ liệu pháp nào khác) – hay như cái tên ưa thích là “bộ công cụ” – tương đối hạn chế về mặt đào tạo. Sự can thiệp của khủng hoảng, tư vấn cá nhân, liệu pháp tâm lý và các quy trình nhóm bao gồm đào tạo độ nhạy cảm, hoặc các phương pháp tăng cường tiếp xúc thông qua các nhóm, không hỗ trợ nhiều cho những người bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng. Các sinh viên của Quân đoàn Hòa bình là những người tương đối bình thường trong việc giải quyết các vấn đề hàng ngày. Đây là những vấn đề mà hầu hết các tình nguyện viên là cựu chiến binh gặp phải ở nước ngoài nơi họ đóng quân. Sau 12 tuần đào tạo và tư vấn chuyên sâu, sự thất bại của chúng tôi trong việc giúp đỡ những người đam mê này đã trở nên rõ ràng. Đó là nỗ lực đầu tiên của họ trong cuộc trình diễn sản phẩm máy phun thuốc trừ sâu cầm tay. Trong một cánh đồng đầy bụi, một nhóm bác sĩ, nhà tâm lý học, gia sư ngôn ngữ cộng với một bác sĩ tâm lý cúi xuống đóng vai một nhóm nông dân ở những vùng hẻo lánh của Mỹ Latinh, cũng như các tình nguyện viên – cựu chiến binh đội mũ rơm, quần đùi, một số người đi dép, ủng, giày tennis hoặc chân trần. Khi các học viên bắt đầu luyện công, những người nông dân đóng giả tỏ ra không mấy quan tâm đến máy phun thuốc trừ sâu, chỉ để ý đến những người lạ đi vào cánh đồng làng của họ. Các sinh viên đã thể hiện một số kiến ​​thức về nông nghiệp, phòng trừ sâu bệnh, tưới tiêu hoặc bón phân, nhưng không ai trong số họ có thể đưa ra câu trả lời chắc chắn cho các câu hỏi mà họ muốn. Sự trợ giúp đến trước: “Ai đã cử bạn bán cho chúng tôi chiếc máy này? Tại sao bạn lại muốn chúng tôi sử dụng chúng? Tại sao bạn lại đến từ Mỹ để cho chúng tôi biết điều này? Bạn đã lấy được gì từ nó? Tại sao bạn lại đến chúng ta ở vị trí đầu tiên? Làng? Tại sao chúng ta nên trồng các loại cây tốt hơn? ”v.v. Bất cứ khi nào các học viên cố gắng nói về máy phun thuốc trừ sâu, nhưng vô ích, các diễn viên khác đóng vai nông dân liên tục hỏi tại sao các học viên lại ở đây. Theo như tôi biết, không một sinh viên nào có thể trả lời một cách dứt khoát, chẳng hạn như:chua… ai có thể trả lời câu hỏi của bạn? không phải tôi. Tất cả những gì tôi biết là tôi muốn đến làng của bạn, gặp bạn và chỉ cho bạn cách chiếc máy này có thể giúp bạn sản xuất nhiều sản phẩm hơn. Nếu bạn muốn sản xuất nhiều hơn, có lẽ tôi có thể giúp bạn. ” Còn thiếu Thái độ không nghi ngờ và phản ứng bằng lời nói tự tin trong những trường hợp này không có vũ khí Khi được hỏi về động cơ nghi vấn, hầu hết sinh viên đều có một trải nghiệm xấu hổ và khó quên.

Chúng tôi dạy họ các kỹ năng ngôn ngữ, văn hóa và kỹ thuật phù hợp, nhưng đơn giản là không chuẩn bị cho họ phản ứng dứt khoát và tự tin trước những phán xét quan trọng, động cơ, mong muốn, điểm yếu và thậm chí cả điểm mạnh của đám đông – nói tóm lại, họ là Người phán xét. không dạy họ cách xử lý các tình huống khi họ muốn nói về nông nghiệp và nông dân giả mạo (hoặc bất kỳ ai khác) nông dân thực thụ Trong số họ) chỉ muốn nói về bản thân các học viên. Tất cả chúng tôi đều có những ý tưởng mơ hồ về tình hình, nhưng không ai trong chúng tôi giúp ích được nhiều. Chúng tôi không dạy học sinh cách đứng lên vì bản thân mà không đưa ra lời bào chữa hoặc đưa ra lý do cho những gì họ làm hoặc muốn làm.


image
image
image

Giá đặc biệt
88,000 vnđ

2019

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *