Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster được viết bởi tác giả Zeromani, bàn về chủ đề Văn học. Hãy cùng đọc hết quyển sách này bằng cách tải file.PDF free nhé!.

Quyển sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster được nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Hà Nội phát hành
2022 .

Bạn đang xem: Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster.PDF

Tác giả Zeromani
Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Hà Nội
Thời gian xuất bản 2022
Số trang 344
Loại bìa Bìa Mềm
Trọng lượng gram
Biên Soạn Dương Gia Thịnh

Download ebook Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster.PDF

Tải sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster.PDF ngay tại đây

TẢI SÁCH PDF NGAY

Tóm Tắt Nội Dung Quyển Sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster

Hình ảnh bìa sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster

image

image

image

Đang cập nhật…

Nội dung sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster

Em là người sống, tôi là người chết, thế giới đôi lúc lại đảo ngược là tác phẩm đầu tay của tác giả Zeromani, được vẽ minh hoạ bởi hoạ sĩ Junsui, đã xuất sắc giành giải nhất Shogakukan Award lần thứ 14 hạng mục light novel. Tác phẩm sau đấy cũng được xuất bản dưới dạng light novel do Gagaga Bunko phát hành.
Câu chuyện lấy bối cảnh về một thế giới giả tưởng. Lơ lửng giữa bầu trời xanh thẫm là một chiếc đồng hồ thế giới khổng lồ có hình dạng như một chiếc đồng hồ cát, nắm vai trò phân ranh giữa thiên ngục và địa đường. Thiên ngục là vương quốc của những người sống, nằm phía trên của đồng hồ thế giới, xa tít tận đường chân trời. Địa đường lại là nơi mà những người chết cư ngụ, đấy là một khoảng không gian rộng mênh mông nhưng ảm đạm và nhạt nhoà, chỉ toàn sa mạc và những khối tam giác độc một màu. Cứ cách một chu kỳ, chiếc đồng hồ thế giới sẽ đảo chiều trọng lực giữa hai thế giới, hoặc những vật dụng trên thiên ngục sẽ bị đổ xuống địa đường, hoặc những thứ bị vứt bỏ tại địa đường sẽ bị hút lên thiên ngục.
Tôi là một người chết, sống tại địa đường. Vào một ngày trọng lực của địa đường thắng thế thiên ngục, tôi đã gặp một cô gái rơi xuống từ thiên ngục. Ngay từ khoảnh khắc chạm mắt đầu tiên, tôi đã yêu nàng mất rồi.
Cô ấy tên là Phi, tôi tên là Dead. Nàng là người sống, còn tôi là người chết. Bởi vậy, tình yêu ấy không thể đơm hoa kết trái. Nhưng dù vậy, bầu trời hôm nay vẫn thật rực sáng!
Cho đến ngày “trời đất nghịch đảo” tiếp theo khi lực hấp dẫn giữa hai thế giới đảo ngược, tôi quyết bảo vệ cô ấy khỏi đám zombie ở địa đường, và rồi có thể nói lời “tạm biệt” với cô ấy một cách đường hoàng.
Câu chuyện đầy tương khắc của chúng tôi, rồi đây sẽ rung chuyển cả thế giới!
Mục lục:
Thiên thần gãy cánh
Người hùng nói lắp
Xin chào, thế giới người chết
Vòng xoay ký ức
Người tình của gã xác sống
Dead dối trá
Địa đường, thiên ngục và Dead
Thông tin tác giả:
Zeromani
Tôi thích buổi tối. Mùa hè cũng thế.
Có lẽ khi nào đó, tôi cũng sẽ thích được cả buổi sáng và mùa đông.
Thế rồi, tôi sẽ trở nên yêu thích được tất cả và trở thành một người không khiếm khuyết.
Junsui
Tôi nghe đồn rằng sữa Nhật Bản rất ngon, tôi muốn uống thử quá…!
Trích đoạn sách:
Từ trên bầu trời, một thiếu nữ đang rơi xuống.
Cánh tay phải đang giơ lên của tôi đã gồng hết sức. Nhưng trọng lực vẫn cứ dồn thêm.
“Á á á á á á á á á…”
Một tiếng “bốp” chát búa vang lên, theo sau cú tát trời giáng. Thế giới trong mắt tôi đảo điên một vòng. Và ngay thời điểm đầu tôi nằm lăn lóc trên mặt đất, thì tôi đã… phải lòng nàng mất rồi.
Một cách chậm rãi, người con gái đang đứng dậy vuông góc với thế giới kia, trong ánh mắt tôi, tưởng như một sự thần kỳ bí ẩn của trần thế vậy.
 
Lăn lông lốc, chấn động, xoay vòng. Giữa cái thế giới đảo điên đó là một thiếu nữ đang đứng lên đằng kia.
Mái tóc vàng bồng bềnh tựa như không khí nhẹ nhành ve vuốt trên lưng. Dưới bờ vai mảnh khảnh, bên trong chiếc áo sơ mi màu hồng, nổi bật đường nét của đôi gò bồng vừa chín tới. Còn thứ che đậy sau chiếc váy ngắn đang được giữ chặt bởi những ngón tay mảnh mai kia là một cặp đùi săn chắc, gọn gàng. Trên một chút là chiếc quần lót màu pastel được điểm xuyến bằng những dải ren mỏng.
Thật khó tránh khỏi bị hấp dẫn bởi một sức quyến rũ lạ thường ẩn giấu sau bộ trang phục có vẻ trẻ con kia.
“… Đẹp quá.”
Nằm lăn lóc giữa hai chân cô ấy, tôi thốt lên đầy ngưỡng mộ.
 
Nhưng chỉ trong khoảng khắc, cánh cổng cám dỗ đầy ngọt ngào khép chặt và đầu của tôi bị một chiếc giày sneaker giẫm liên hồi.
“Á á á á á á á á á á á….”
Hai lần. Ba lần. Sáu lần. Mười lần.
Đầu tôi bị đạp nảy lên bật xuống như một nhịp điệu, và trong khoảng khắc, đầu tôi nảy đến chiều cao ngang tầm mắt cô ấy.
Đôi môi căng mọng. Làn da sáng bóng. Đôi mắt xanh lấp ló dưới hàng tóc mái. Đó là một cô gái xinh đẹp đến nỗi khiến những mạch máu đã thối rữa của tôi phải sôi lên. Mắt tôi và cả trái tim tôi nữa, đã bị đóng chặt vào nàng mất rồi.
“…Xin chào-”
Tôi nói, đồng thời cách đầu tôi tầm một mét, cơ thể tôi đang cố gắng chào hỏi và chìa tay ra một cách thân thiện.
“Á á á á á á á á á á á…”
Tôi bị ném thẳng về phía bên phải. Đầu tôi lại một lần nữa bị thổi bay, và va vào chiếc scooter màu bạc đang đậu gần đó.
“Hự…”
Não tôi chấn động, rung lắc. Mắt tôi đảo tròn, chớp chớp. Tôi cố gắng di chuyển phần thân của mình.
Một cách từ từ, chân tôi đi đến chỗ đầu tôi, rồi tôi dùng hai tay nhấc đầu tôi dậy, vặn lại vào cổ.
Hợp thể hoàn thành.
Tôi dùng ngón tay chạm nhẹ vào cằm, rồi quay nửa vòng, chỉnh lại cái đầu đang bị ngược về đúng vị trí.
Đến khi hướng thẳng đàng hoàng về phía cô gái, tôi cất tiếng.
“Chào buổi tối.”
“Tránh xa ta ra, tên zombie kia.”
Pặc. Túi tote đang đeo trên tay cô gái vung mạnh. Tôi bối rối và cố đỡ lấy, khiến cánh tay vốn rất dễ đứt của tôi bị cắt rời và đập mạnh xuống đất.
“Xin cô hãy bình tĩnh!”
Tôi giơ cánh tay còn lại lên, cố ra hiệu rằng mình không có ý đồ thù địch.
Dưới đất, từ vết rách trên cánh tay đã đứt lìa của tôi chảy ra thứ máu xanh lam, đặc quánh như bùn.
“Tránh xa ra, đồ ghê tởm! Nguy hiểm lắm! Ta giết ngươi đấy!”
Cô gái xem chừng cực kỳ hoảng loạn. Những lời tôi nói có vẻ không tác dụng gì.
Cô ấy vung cái túi liên hồi, vừa vung vẩy vừa la hét với vẻ mặt như chực khóc. Tựa như đang khiếp sợ điều gì đó.
“…”
Là điều gì nhỉ? Tại sao lại như vậy? Và rồi tôi buộc phải hiểu ra. Còn gì khác ở đây nữa.
… Thứ đó chính là tôi.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi, sợ hãi và cố gắng tránh xa tôi.
Cũng phải thôi. Vì đối với cô ấy, tôi là một zombie cơ mà.
 
Zombie là những kẻ ăn thịt người. Chính vì vậy, con người sợ hãi zombie.
Chính vì vậy, chúng tôi không thể hòa hợp.
Mối tình đầu của tôi vốn đã bị xét nát ngay từ trước khi tôi phải lòng cô ấy.
“…”
Vào những thời điểm như bây giờ, tôi thật căm ghét cái cơ thể đến nước mắt cũng không nhỏ được một giọt này.
Tôi rũ cả đầu và vai xuống, thất vọng.
Trên mặt đất phẳng phiu nơi chúng tôi đứng, phản chiếu ánh sáng hằng ha vô số những vì sao xa xăm đang lấp lánh trên bầu trời. Tựa như thể, chúng đang khóc thương thay cho số phận của tôi vậy.
… Hôm nay đủ tổn thương rồi. Nhanh về nhà rồi ngồi bó gối trong góc tối căn phòng thôi.
Nghĩ vậy, tôi đành quành gót lại. Nhưng vừa làm thế thì xuất hiện trước mặt tôi là hai “đồng loại”.
Da chúng trắng xanh nhợt nhạt. Tròng mắt chúng đảo điên liên hồi, miệng mở to chảy dãi. Thứ thốt lên từ cái miệng đó không phải là ngôn từ mà là những tiếng rên rỉ.
“Hừ…, hà…”
Hai tay chúng đưa ra, vung vẩy về phía trước.
Chân chúng loạng choạng bước tới, giẫm lên cánh tay bị đứt lìa khi nãy của tôi.
“Á á á á á á á á á á…”
Cô gái kêu khóc thảm thiết, trong khi hai tên zombie kia đang tiến đến ngày càng gần.
Cô gái vung chiếc túi chống trả, nhưng bất chấp một phần thân thể chúng bị đánh rớt, chúng vẫn không hề chùn chân. Chúng há to miệng, tiến ngày càng sát đến cô gái để được thưởng thức thứ thịt người mà chúng thèm khát.
 
Cứ thế này cô ấy sẽ bị ăn mất thôi, thử hỏi làm sao tôi có thể đứng im mà nhìn cho được?
“Ê, đằng này…”
Tôi lập tức chen vào giữa hai tên kia và tóm lấy tay cô gái.
Chân tôi di chuyển nhanh chóng, không chút do dự để kéo cô ấy tránh xa khỏi hai tên kia.
Tuy nhiên, tay tôi nhanh chóng bị gạt ra. Người làm việc đó, không ai khác, chính là cô gái đó.
“Á á á á á, đừng đụng vào ta!”
Rốt cuộc thì việc bị cái cơ thể người chết của tôi sờ vào thì khó chịu đến cỡ nào vậy?
Phải chăng vì cái sự cứng đờ và lạnh lẽo khác thường này mà sinh vật có sự sống như cô ấy khi chạm vào sẽ nảy sinh ác cảm chăng?
Tuy nhiên, dù có như vậy thật thì đây cũng không phải lúc để quan tâm chuyện đó.
“…”
Đôi mắt ngấn lệ của cô ấy run rẩy sợ hãi.
Và đôi mắt ấy đang phải chứng kiến cảnh một cánh tay mới nhú mầm từ vết cắt trên cánh tay đã bị đánh đứt lìa khi nãy của tôi.
“Hức…”
Cô gái định thốt lên gì đó, nhưng cổ họng cô ấy nghẹn lại, cứng đặc. Cô ấy lại một lần nữa giựt tay mình lại.
Cái ánh mắt phản chiếu hình hài tôi mở to hoảng hốt. Hơi thở của cô ấy cũng dường như ngưng lại.
Tôi ưỡn cằm, há miệng to đến nỗi toạc cả má và hét lên to nhất có thể, kèm theo một tiếng rên ớn lạnh.
“Ư ư ư ư, A a a a a a a a a a a…!”
Hơi thở lạnh lẽo của tôi phả vào má cô ấy.
“Á á á á á á!? Á á á á á….”
Vừa dứt tiếng, mắt cô ấy trợn trắng và ngất đi. Xem ra nỗi sợ của cô ấy đã vượt quá điểm giới hạn.
“Hây, dô.”
Tôi dùng hai tay bế cô gái giờ đây đã bất tỉnh lên.
Cánh tay khá dễ đứt rời này của tôi xem ra vẫn đủ để chịu được sức nặng của cô gái.
“A-, Ư-!”
Tôi né nhẹ một “đồng loại” và chạy về phía chiếc xe scooter.
Tôi nghĩ ai đó mà từ ngoài nhìn vào thì cảnh tượng hiện tại trông hệt như một cuộc chạy đua mà chẳng ai có động lực thi đấu.
Tôi đưa cô ấy lên chiếc xe scooter, rồi ngồi phía sau, đặt cô ấy dựa vào người tôi cho khỏi ngã.
Bất chấp khớp cánh tay phải xơ cứng và khá khó cử động, tôi vặn hết ga, phóng chiếc xe với tốc độ 60km/h. Mảnh đất hoang vắng bỗng ngập tràn tiếng động cơ. Và thế là tôi đã bắt cóc một cô gái rơi xuống từ phía kia của bầu trời. Dẫu biết rằng chực chờ ở đoạn cuối của chuyện tình này chỉ là một tấn bi kịch.
Tính từ lần cuối chiếc Đồng hồ thế giới treo lơ lửng trên bầu trời đảo ngược, đây là đêm trường vĩnh hằng thứ tám.
(Còn nữa)

Mua sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster ở đâu

Bạn có thể mua sách Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster tại đây với giá

139.000 đ
(Cập nhật ngày 17/01/2023 )

Tải sách với các định dạng khác:

Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster.PDF

Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster MOBI

Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster Zeromani ebook

Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster EPUB

Em Là Người Sống, Tôi Là Người Chết, Thế Giới Đôi Lúc Lại Đảo Ngược – Bản Giới Hạn – Tặng Kèm Bookmark + 2 Postcard + Huy Hiệu + Poster full

Tìm hiểu thêm
văn chương
Zeromani
Báo chí Hà Nội

2022

344

bìa mềm

Yang Jiasheng

Bạn là người sống, tôi là người chết, và thế giới đôi khi đảo lộn Đây là tiểu thuyết đầu tay của tác giả Zeremani, họa sĩ minh họa Jun Mizue, người đã giành được Giải thưởng Tiểu thuyết Ánh sáng Shogakukan lần thứ 14. Tác phẩm sau đó cũng được xuất bản thành light novel do Gagaga Bunko xuất bản.

Câu chuyện diễn ra trong một thế giới thần tiên. Trên bầu trời xanh thẫm, có một chiếc đồng hồ thế giới khổng lồ nổi hình đồng hồ cát, là ranh giới phân chia giữa thiên đường và địa ngục. Thiên đường là vương quốc của người sống, bên trên đồng hồ thế giới, xa hơn cả đường chân trời. Địa ngục là nơi người chết sống, và không gian rộng lớn nhợt nhạt và ảm đạm, chỉ có sa mạc và hình tam giác đơn sắc. Mỗi chu kỳ, đồng hồ thế giới đảo ngược lực hấp dẫn giữa hai thế giới, hoặc các thiên thể bị ném xuống địa ngục, hoặc những thứ bị vứt bỏ trong địa ngục bị hút lên thiên đường.

Tôi là một người chết và sống trên đường phố. Một ngày nọ, lực hấp dẫn tràn ngập bầu trời, và tôi gặp một cô gái từ trên trời rơi xuống. Ngay từ giây phút đầu tiên tôi gặp cô ấy, tôi đã yêu cô ấy.

Cô ấy tên là Phi và của tôi là Dead. Cô ấy còn sống, tôi đã chết. Vì vậy, tình yêu này không thể đơm hoa kết trái. Nhưng dù vậy, bầu trời hôm nay thật sáng!

Cho đến lần tiếp theo khi lực hấp dẫn của hai thế giới “giữa trời và đất” bị đảo ngược, tôi quyết định bảo vệ cô ấy khỏi những thây ma trên thiên đường, và sau đó tôi có thể nói “tạm biệt” với cô ấy một cách đơn giản và trả lại nhân phẩm cho cô ấy.

Những câu chuyện tương phản của chúng tôi sẽ làm rung chuyển thế giới!

Mục lục:

đôi cánh thiên thần bị gãy

Anh hùng nói lắp

xin chào thế giới của người chết

bánh xe bộ nhớ

người yêu thây ma

nói dối chết

địa ngục, địa ngục và người chết

thông tin tác giả:

Zeromani

Tôi thích buổi tối. Mùa hè cũng vậy.

Có lẽ một ngày nào đó, tôi cũng sẽ tận hưởng buổi sáng và mùa đông.

Rồi tôi sẽ là một người yêu thương và hoàn mỹ.

Junsu

Mình nghe nói sữa Nhật rất ngon, muốn uống thử …!

Trích sách:

Từ trên trời rơi xuống một cô gái.

Cánh tay phải giơ lên ​​của tôi đã rất cứng. Nhưng lực hấp dẫn không ngừng tăng lên.

“A a a a a a a a a a a a a…”

Có một tiếng “bốp” lớn, sau đó là tiếng vỗ tay vang trời. Thế giới đảo điên trong mắt tôi. Khoảnh khắc tôi nằm trên mặt đất lần đầu tiên, tôi chỉ … yêu cô ấy.

Từ từ, cô gái đó đang đứng vuông góc với một thế giới khác, trong mắt tôi, giống như một phép màu huyền bí của thế giới.

Lăn lốc, rung chuyển, xoay tròn. Ở giữa thế giới điên cuồng đó, đứng một cô gái trẻ.

Mái tóc vàng tung bay như không trung, khẽ vuốt lưng anh. Dưới bờ vai thon, những đường nét của bầu ngực chín chắn nổi bật trong tà áo hồng. Và đằng sau chiếc váy ngắn được nắm chặt bởi những ngón tay mảnh mai ấy, ẩn hiện là một cặp đùi thon gọn và gọn gàng. Phía trên là một chiếc quần lót màu pastel được tô điểm bằng những dải băng ren mỏng.

Thật khó để không bị quyến rũ kỳ lạ đằng sau bộ trang phục có vẻ trẻ con này.

“… rất đẹp.”

Nằm giữa hai chân cô ấy, tôi ngạc nhiên.

Nhưng trong nháy mắt, cánh cửa cám dỗ ngọt ngào đóng lại, dưới chân tôi bị đầu bị giẫm nát.

“Ah ah ah ah ah ah…”

hai lần. ba lần. sáu lần. mười lần.

Đầu tôi nhảy lên xuống nhịp nhàng, và trong tích tắc, đầu tôi nhảy lên ngang tầm mắt cô ấy.

đôi môi dày. Da sáng bóng. Đôi mắt xanh lấp lánh dưới tóc mái. Đó là một cô gái xinh đẹp đến nỗi mạch máu đã thối rữa của tôi sôi lên. Đôi mắt tôi và trái tim tôi cũng nhắm vào cô ấy.

“…Xin chào-“

Đồng thời, tôi nói, thân mình cao hơn đầu khoảng một mét, cố gắng chào và đưa tay ra một cách thân thiện.

“Ah ah ah ah ah ah…”

Tôi bị ném thẳng sang bên phải. Đầu tôi lại bị nổ tung, va vào một chiếc xe tay ga màu bạc đang đậu gần đó.

“Ừm ……”

Bộ não của tôi đang rung lên, rung chuyển. Đảo mắt và tôi chớp chớp. Tôi cố gắng di chuyển cơ thể của mình.

Từ từ, chân tôi đưa lên đỉnh đầu, sau đó tôi dùng hai tay nâng đầu lên, xoay quanh cổ tôi.

Quá trình tổng hợp đã hoàn tất.

Tôi dùng ngón tay chạm nhẹ vào cằm, sau đó xoay nửa cằm để định vị lại phần đầu đang lộn ngược.

Khi tôi bị chỉ thẳng vào cô gái, tôi đã mở miệng.

“chào buổi tối.”

“Tránh xa tôi ra, thây ma.”

Parker. Chiếc túi xách trên tay cô gái lắc lư điên cuồng. Tôi hoảng sợ và cố gắng nắm lấy nó, khiến cánh tay vốn đã mỏng manh của tôi bị đứt lìa và đập mạnh xuống đất.

“Hãy bình tĩnh!”

Tôi giơ cánh tay còn lại lên, cố gắng thể hiện rằng tôi không thù địch.

Trên mặt đất, máu xanh, đặc quánh như bùn, chảy ra từ vết thương trên cánh tay bị gãy của tôi.

“Tránh xa tôi ra, đồ tồi tệ! Nguy hiểm! Tôi sẽ giết anh!”

Cô gái trông vô cùng hoảng loạn. Không có gì tôi nói dường như có bất kỳ tác dụng.

Cô ấy ném đi quăng lại cái túi, quăng nó, hét lên và trông như sắp khóc. Dường như anh ấy đang sợ hãi điều gì đó.

“…”

nó là gì? tại sao vậy? Sau đó, tôi buộc phải hiểu. Còn gì nữa không?

… thứ đó là tôi.

Cô ấy nhìn tôi sợ hãi và cố gắng tránh xa tôi.

Chắc chắn là như vậy. Vì với cô ấy, tôi là một thây ma.

Thây ma là những kẻ ăn thịt người. Đó là lý do tại sao mọi người sợ thây ma.

Đó là lý do tại sao chúng tôi không thể hòa hợp.

Mối tình đầu của tôi đã bị hủy hoại ngay cả trước khi tôi yêu cô ấy.

“…”

Những lúc như bây giờ, tôi hận thân thể này không thể rơi một giọt nước mắt.

Tôi gục đầu xuống vai, thất vọng.

Trên mặt đất bằng phẳng mà chúng ta đang đứng được phản chiếu ánh sáng lấp lánh của vô số ngôi sao xa xôi trên bầu trời. Như thể họ đang khóc cho số phận của tôi.

…đó là đủ cho ngày hôm nay. Hãy nhanh chóng trở về nhà và ngồi trong góc tối của căn phòng.

Với ý nghĩ đó, tôi quay lại. Nhưng ngay sau khi tôi làm điều đó, hai loại “giống loài” xuất hiện trước mặt tôi.

Da của chúng có màu trắng xanh nhạt. Tròng mắt của họ xoay tròn một cách điên cuồng, và miệng họ mở to và chảy nước dãi. Những gì phát ra từ miệng đó không phải là lời nói, mà là những tiếng rên rỉ.

“Hừ…, Ha…”

Cánh tay của họ mở ra và vung về phía trước.

Chân họ loạng choạng về phía trước, giẫm lên cánh tay bị gãy của tôi.

“Aaaaaaaaaaaa…”

Cô gái gào khóc thảm thiết, và hai thây ma kia đang tiến lại gần hơn.

Cô gái vung chiếc túi về phía họ, nhưng họ không hề rung chuyển mặc dù một phần cơ thể của họ đã rơi xuống. Họ mở miệng và tiến lại gần cô gái hơn, thưởng thức thịt người mà họ thèm muốn.

Nếu cứ tiếp tục như thế này, cô ấy sẽ bị ăn thịt, làm sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn?

“Này, hướng này…”

Tôi lập tức đi vào giữa hai người và nắm lấy tay cô gái.

Hai chân tôi di chuyển nhanh chóng, kéo cô ấy ra khỏi hai người kia không chút do dự.

Tuy nhiên, tay tôi đã nhanh chóng bị loại bỏ. Chính cô gái đã làm điều này.

“Ahhh, đừng chạm vào tôi!”

Rốt cuộc thì cảm giác khó chịu như thế nào khi bị chạm vào cơ thể của mình?

Có phải vì sự cứng ngắc và lạnh lùng bất thường này mà một sinh vật như cô cảm thấy chán ghét khi chạm vào?

Tuy nhiên, ngay cả như vậy, bây giờ không phải là lúc để quan tâm đến nó.

“…”

Đôi mắt đẫm lệ của cô ấy run lên vì sợ hãi.

Đôi mắt đó đang quan sát một cánh tay mới mọc lên từ vết thương trên cánh tay bị đứt lìa trước đây của tôi.

“Ừm ……”

Cô gái định nói gì đó, nhưng cổ họng cô thắt lại và cứng. Cô lại rụt tay lại.

Đôi mắt phản chiếu hình bóng của tôi mở to kinh hãi. Hơi thở của cô cũng như ngừng lại.

Tôi hếch cằm lên, há miệng, hẩy hẩy má và hét to nhất có thể kèm theo một tiếng rên rỉ rợn người.

“Uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu

Hơi thở lạnh lẽo của tôi phả vào má cô ấy.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha…”

Lời vừa dứt, cô mở to mắt và ngất đi. Dường như nỗi sợ hãi của cô đã vượt quá giới hạn.

“Này, uh.”

Tôi nhấc cô gái bất tỉnh bằng cả hai tay.

Cánh tay khá mỏng manh của tôi dường như đủ mạnh để nâng đỡ trọng lượng của cô gái.

“A-, Ư-!”

Tôi nhẹ nhàng né một trong những “người bạn thân” của mình và chạy về phía chiếc xe tay ga.

Tôi nghĩ đối với ai đó nhìn từ bên ngoài, khung cảnh hiện tại giống như một cuộc đua không có ai cạnh tranh.

Tôi đặt cô ấy lên xe tay ga và ngồi ở phía sau, dựa cô ấy vào tôi để cô ấy không bị ngã.

Mặc dù khớp tay phải bị cứng và khó cử động nhưng tôi vẫn mở ga và khởi động xe với vận tốc 60 km / h. Vùng đất hoang vắng bỗng tràn ngập tiếng động cơ. Vì vậy, tôi đã bắt cóc một cô gái từ trên trời rơi xuống. Dẫu biết rằng chờ đợi cái kết của chuyện tình này chỉ là một bi kịch.

Đây là đêm vĩnh cửu thứ tám kể từ lần cuối cùng đồng hồ thế giới bị treo trên bầu trời lộn ngược.

(có nhiều)


image
image
image

– thư viện sách miễn phí. Chúc các bạn có thêm nhiều kiến thức bổ ích từ website timsach.com.vn.
139,000 vnđ

2022

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *